Hôm nọ, tôi thấy một đứa bé, có vẻ như quá tuổi để ngồi trên chiếc xe đẩy em bé, có lẽ độ chừng ba tuổi, ở bên góc đường nọ cạnh bên một người đàn bà trung niên đương ngồi đó bán vé số, và cạnh bà ấy còn có hai đứa bé khác trông lớn hơn đang trùm kín người nằm ngủ. Đứa bé nhỏ kia miệng cười toe, tay cầm cái quạt huơ qua huơ lại trước mặt người đàn bà - một người mà tôi ngờ rằng không phải mẹ nó - như đang muốn giỡn đùa. Bà ấy né những cú quạt của thằng bé mà khuôn mặt vẫn vô cảm nhìn ra trước. Mấy giây sau, bà quay sang nó, cười một cái, rồi nói gì đó tôi không nghe rõ từng chữ, đại ý bán vé số xong rồi về. Toàn bộ sự việc này kéo dài đâu đó vài mươi giây, và tới đây tôi không còn dám nhìn lâu thêm, chỉ còn biết ngảnh mặt nhìn ra trước, đợi đèn đỏ chuyển xanh. Trong khoảnh khắc đó, mấy câu thơ của Wordsworth chợt hiện lên: "A simple child, / That lightly draws its breath, / And feels its life in every limb, / What should it know of death?", và tôi, rủn người, bần thần nghĩ "What should it know of life?"
Đây hẳn là lần thứ mấy mươi tôi bắt gặp một cảnh tượng như vậy về một đứa bé nhỏ như vậy, nhưng lần nào tôi cũng thấy não người trong bất lực. Trước cảnh tượng một đứa bé nhỏ vô tư lự như vậy, tôi thấy mọi cuộc xào xáo chánh trị xã hội đương thời, mọi tiếc thương hay oán thán gì đó trước cái chết cái sống cái vinh cái nhục của một hai ba ông bà nào đó, thảy đều là những thứ ngớ ngẩn vô nghĩa đến tàn bạo.