Ngày xưa, ở Sài-gòn có một quán rock café mà gần như những người nghe rock đều biết. Quán Tùng. Nó toạ lạc khiêm tốn ở một chỗ be bé trên con đường nho nhỏ dọc con kênh dài nhất thành phố. Đi không khéo là dễ bỏ qua lắm, thế nhưng tôi đồ rằng hình như không ai đi lố hết. Thuở ấy, tôi và một (số) người bạn có hai chỗ thường trực mỗi khi rảnh, mỗi khi buồn, và cả mỗi khi vui: quán bia và quán Tùng.
Quán ấy khá ngột ngạt, không khí khá u ám, và mặc dù có lầu nhưng theo tôi thấy thì chẳng ai đi nghe rock nghiêm túc mà lại bò lên cái lầu đó cả. Đơn giản vì nó xa cái loa, vì trên lầu không "máu" bằng. Cũng như một số quán rock café trước nó, quán Tùng cũng mở nhạc theo một trình tự bất thành văn: từ nhẹ đến nặng, từ ballad, alternative rock nhẹ nhàng tình tứ diễm lệ sướt mướt sang gothic, power metal các kiểu rồi gầm rú lên death, brutal metal gớm ghiếc các thứ. Tụi tôi, hoặc có khi chỉ có tôi, thường ngồi đó cuồn cuộn theo nhạc suốt từ tầm 6 giờ tối đến khoảng 9 giờ tối hơn.
Quán đó nổi tiếng trong giới nghe rock Sài-gòn, đặc biệt là trong giới nghe metal, nên luôn đông đúc. Mà toàn là nam thanh nữ tú không mới hay, chớ chả phải toàn vằn vện, gấu ó như người đời thường hay tưởng tượng về một metalhead. Nhiều bạn có vẻ ngoài và diện mạo hiền lành, như... tôi vậy, thế mà nghe thứ nhạc dữ dội quá chừng chừng. Đến đây, tôi chợt nhớ lúc trước có người từng bảo tôi, nhìn vậy mà nghe metal hả. Tôi chỉ biết cười trừ. Nghe thì nghe thôi, biết sao được bây giờ, nhỉ.
Ở Tùng, mọi người ngồi chen chúc lẫn nhau, quen cũng như lạ, miễn sao có chỗ là chui vào thôi. Không có cái gọi là khoảng không gian riêng theo đúng nghĩa đen. Nhưng những lúc đó, cái khoảng riêng ấy luôn ở trong tâm tưởng mọi người, thế thì cái khoảng không vật lí kia có quan trọng chi đâu. Ngồi sát rạt nhau nhưng dường như ai cũng tuôn theo điệu nhạc, chẳng mảy may bận tâm người khác có ái ngại không. Ờ mà ái ngại gì chớ, ở đây vào lúc ấy, mỗi người là một phản chiếu của người kia cơ mà. Ở đây mỗi hành vi bất cẩn nào cũng có thể được xuề xoà cho qua, vì có chi đâu, bạn cũng như tôi ấy mà. Và, ở đây tôi mới cảm nhận được rõ nhứt cái gọi là tinh cầu riêng của mỗi người, và của chính mình nữa.
Tôi có dẫn một vài cô gái đến đây, nhưng cô nào cũng chỉ được lần đầu tiên. Họ đến chỉ vì tôi rủ, và cũng vì tò mò, chớ chẳng phải vì thích nghe rock hay metal đến mức vậy, dù rằng họ có thích nghe rock/metal. Có lẽ ở đây không nói chuyện được nên họ không thích chăng, hồi đó tôi nghĩ thế, mà giờ tôi cũng nghĩ thế. Có lẽ đó cũng là một trong những lí do vì sao hồi ấy tôi thích tới chỗ này: không thể nói gì được trong tiếng nhạc cuồn cuộn.
Rồi cũng như cuộc đời, chả thứ gì hoài hoài được. Đến một ngày, sau một thời gian không ghé, tôi nghe tin quán Tùng đóng cửa, rồi bị đập luôn. Lúc ấy, tôi cũng bớt nghe metal, không còn cuồng nhiệt quá nữa, nên không buồn chi. Chỉ có điều, tôi nghe lòng mình hơi tiếc. Sau đó, tôi cũng có thử tìm đến các rock café khác, nhưng chẳng chỗ nào bằng Tùng. Thử qua vài quán, tôi bỏ cuộc, và nghe rock/metal ở nhà, hoặc nhiều khi cũng chả nghe rock, chỉ nghe nhạc thời trang thôi.
Sau này, đôi khi tôi cũng tiếc một chỗ như quán Tùng. Đúng hơn là tôi nhớ. Chẳng phải chỉ vì tôi thường lui tới đó, mà nơi này còn là nơi tôi có được một số kỉ niệm buồn vui các cái, về một thời ngây ngô, một thời cuồng nhiệt. Cuộc hẹn hò đầu tiên, lần say thiệt sự đầu tiên, lần đầu tiên đi café một mình, những lần giật giũ theo điệu nhạc của Caliban, Arch Enemy, hoặc một ban melodic metal nào đó, v.v.
Hồi hôm nọ, tôi có ghé lại một quán café thuộc dạng hay-lui-tới ngày trước. Lâu rồi mới ghé qua, tôi chợt nhớ miên man đến một quán khác hình như cũng lâu rồi không ghé lại, rồi từ dòng suy nghĩ tình tang miên man đó như có một sợi chỉ vô hình dắt tôi về quán Tùng. Bỗng, tôi thấy lại mình như đang ngồi ở đấy, cùng thằng bạn chiến hữu của mình. Bất giác tôi muốn nghe metal. Nhưng quán đó chỉ bật jazz, ờ thì nghe jazz vậy.
Sài-gòn,
20140916