World Cup mới khai diễn đây thôi mà giờ đã đến hồi kết. Một hồi kết thiệt xứng đáng, dẫu cho đây là kì World Cup buồn nhứt của tui, khi mà cả Ý lẫn Tây-ban-nha đều bị loại ngay từ vòng bảng, cộng thêm tình yêu số một Brasil lại tỏ ra là một tập thể quá sức tởm lợm.
Đã 24 năm kể từ lần cuối cùng Argentina lọt vào một trận chung kết World Cup, và cũng là lần cuối cùng người ta chứng kiến Đức lên ngôi số một thế giới, và giờ họ gặp nhau; và 24 năm trôi qua rồi người Argentina mới có lại một số 10 đích thực dẫn dắt cả đội đi đến trận chiến cuối cùng. Theo lí mà nói, tui nghĩ Đức sẽ vô địch, vì họ là "ông lớn" duy nhứt ở giải này thể hiện được sức mạnh tập thể khiến cho nhiều người nể phục, họ xứng đáng có được chức vô địch thế giới lần thứ tư. Nhưng tui lại muốn Messi và đồng đội lên ngôi lần này hơn. Vì Messi, chớ không phải vì Argentina (tui xưa nay không phải fan của Argentina, đơn giản vì họ là đại kình địch của Brasil).
Messi phải rời quê hương ngay từ năm 13 tuổi, vì lí do sức khoẻ, để đến với trung tâm đào tạo La Masia của câu lạc bộ Barcelona ở tận trời Âu. Đó là lí do tại sao ở Argentina người ta từ lâu đã coi Messi không phải là thuần Argentina. Messi càng thành danh ở trời Âu, thì anh càng bị chỉ trích ở quê nhà, đơn giản vì anh chưa mang đến vinh quang cho Argentina. Người ta muốn anh phải như Maradona kìa. Vâng, một ước muốn quá đỗi to lớn, và thế là gánh nặng cả quốc gia đè lên vai Messi từ World Cup 2010, sang đến World Cup này. Chỉ vì anh rời quê hương quá sớm, vì anh không phải qua từng bước như bao cầu thủ Argentina khác (đặc biệt là như Maradona, tức là phải chơi bóng ở trong nước, thành danh trong nước, rồi mới ra nước ngoài), thế là mọi sự đều nhắm vào anh. Như cây bút Jeff Himmelman từng viết, Messi đã từ khước việc khoác áo Tây-ban-nha để chọn quê hương mình, để rồi thấy rằng mình chưa bao giờ thực sự về nhà...
Vì lẽ đó, hình ảnh anh chạy băng tới với vẻ mặt gần như muốn khóc, khi Argentina vượt qua được Hà-lan trên chấm phạt đền, là một hình ảnh quá sức xúc động, nhứt là đối với những fan của Barcelona như tui. Có lẽ từ trước giờ, chỉ có loạt đá penalty hồi chung kết World Cup 2006 mới đem lại nhiều cảm xúc đến vậy đối với tui.
